Ngón chân của Morton: biểu tượng của vẻ đẹp và sự thông minh

Ngón chân của Morton là từ ngữ đề cập đến ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái. Và bạn sẽ bất ngờ vì đặc điểm này gắn với văn minh nhân loại trong nhiều góc nhìn vô cùng thú vị. Bài viết ngắn này sẽ cùng bạn tìm hiểu dưới góc độ văn hóa, y học.

Ngón chân của tượng nữ thần tự do. Nguồn: newera

Nếu ngón chân trỏ (ngón chân thứ 2) của bạn dài hơn ngón chân cái (ngón thứ 1) thì bạn đang mang trên mình đặc điểm cơ thể giống với Tượng Nữ thần Tự do, Venus de Milo.

Chưa hết, bức vẽ Người Vitruvius của Leonardo da Vinci được ông thực hiện vào khoảng năm 1490, mô tả một người đàn ông khỏa thân ở hai trạng thái khác nhau (duỗi thẳng chân và dạng chân), cũng có ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái.

Người Vitruvius của Leonardo da Vinci. Nguồn: Wiki

Và vẫn còn rất nhiều những tác phẩm nổi tiếng khác trong suốt lịch sử nghệ thuật nhân loại mang đặc điểm này. Nếu bạn có ngón chân của Morton, nghĩa là bạn đã được nhiều nghệ sĩ nền văn hóa cổ đại coi là một dấu ấn đề cao về vẻ đẹp, sự lãnh đạo và trí thông minh.

Vì sao lại gọi là Ngón chân của Morton?

Tiến sĩ Dudley Joy Morton (1884-1960)

Morton là tên của Tiến sĩ Dudley Morton, người đã dày công nghiên cứu trong suốt sự nghiệp của mình để chứng minh rằng hầu hết các vấn đề về chân đến từ ngón chân của một người.

Thông thường, trọng lượng của cơ thể sẽ được gánh phần lớn ở ngón chân khỏe nhất (dĩ nhiên còn cả gót chân và lòng bàn chân). Tuy nhiên, khi ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái, thì một phần trọng lượng sẽ được chuyển sang ngón chân trỏ, từ đó trở thành nguyên nhân gây nên một số bệnh xương khớp về chân.

Tiến sĩ Dudley Joy Morton (1884-1960) là một nhà giải phẫu học và là chuyên gia về giải phẫu bàn chân người. Ba trong số những cuốn sách nổi tiếng của ông, như có trình bày dưới đây, bao gồm Evolution of the Human Foot (1922), The Foot Foot Human (1935) và Oh Doctor, My feet! (1939).

Ngón chân Hy Lạp

Tuy nhiên, trước khi Tiến sĩ Morton xuất hiện và gọi tên những ngón chân này vào những năm 1930, nó được biết đến rộng rãi là “ngón chân Hy Lạp” vì sự phổ biến của nó trong văn hóa và nghệ thuật Hy Lạp, đặc biệt là điêu khắc. Nhưng tại sao? Ai đã tuyên bố nó là biểu tượng sắc đẹp, và tại sao nó lại trở nên nổi tiếng thời kỳ đó như vậy?

Những ngón chân của Thần Vệ Nữ do hoa sĩ Sandro Botticelli vẽ.

Mặc dù phong cách có thay đổi theo thời gian, nhưng việc mô tả ngón chân thứ hai dài hơn các ngón khác là một điều lý tưởng trong nghệ thuật cổ điển, và điều đó có thể không phải là một sự may mắn hay ngẫu nhiên. Trên thực tế, hiện tượng này có thể là do sự quan tâm đặc biệt đến Tỷ lệ vàng Fibonacci của các nhà toán học ở Hy Lạp cổ đại.

Những bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đều có ngón chân trỏ dài hơn.

Tỷ lệ vàng, xuất hiện trong các mô hình hình học trong tự nhiên như là hình xoắn ốc trong vỏ sò và lá cây, nó cũng được sử dụng bởi các kỹ sư xây dựng ở Ai Cập cổ đại, nhưng người đầu tiên viết về nó là của nhà toán học Hy Lạp Euclid. Và nó đã trở nên phổ biến trong nhiều ngành nghề. Về sau, tỉ lệ này được xem như tỉ lệ “thần thánh” đảm bảo tính thẩm mỹ, cho đến ngày hôm nay.

Nhiều nhà sử học nghệ thuật tin rằng Da Vinci được truyền cảm hứng từ Tỷ lệ vàng để tạo nên bức vẽ Người Vitruvius.

Bức họa Người Vitruvius vẽ một người đàn ông trong 2 tư thế khác nhau, một tư thế có tay và chân nội tiếp trong hình tròn, một tư thế nội tiếp trong hình vuông. Nó dựa trên ý tưởng về tỉ lệ hoàn mỹ của cơ thể người theo kiến trúc sư Vitruvius, một người La Mã sống trước Leonardo da Vinci 15 thế kỷ. Vấn đề ở chỗ, người ta cho rằng, chính vì ngón chân trỏ dài hơn ngón chân cái, chi tiết nhỏ đó đảm bảo sự hoàn hảo cho tỉ lệ vàng – là tỉ lệ được cho rằng đã áp dụng trong bức hình.

Ngón chân Hy Lạp trong những nền văn hóa khác

Lùi xa hơn về quá khứ, trước khi người Hy Lạp gọi tên ngón chân đặc biệt này, các khu vực trên thế giới như Ấn Độ và Trung Quốc đã thực hành “thuật xem tương chân” từ khoảng 3000 trước Công nguyên (tiếng Anh gọi là podomancy). Podomancy là môn nghiên cứu về các đường chỉ của bàn chân, cấu trúc xương, chiều dài ngón chân, v.v … Ngày nay, chúng ta xem podomancy tương đương như bói toán, và xem nó đã lỗi thời. Tuy nhiên, các nền văn hóa trong suốt lịch sử đã rất nghiêm túc với thuật xem tướng chân này.

Thuật xem tướng chân đã từng rất thịnh hành, được cho là có thể kiểm tra tình trạng sức khỏe lẫn dự đoán số mệnh.

Như vậy, những nền văn hóa cổ đại này đã nghĩ gì về những người được sinh ra với ngón chân của Morton? Đáng ngạc nghiên là hầu như không có gì tiêu cực cả.

Người Ấn Độ tin rằng những người sở hữu ngón chân của Morton coi trọng hòa bình và hạnh phúc hơn là thành công hay tiền bạc. Những người như vậy được cho là có kỹ năng lãnh đạo vượt trội, trong khi những người có ngón chân bình thường rơi vào nhóm “nhân viên trung thành” hơn.

Tương tự như vậy, người Trung Quốc tin rằng nếu ngón chân thứ hai của bạn dài hơn, bạn được sinh ra để lãnh đạo và được xem là hình mẫu cho nhiều người. Nếu ngón chân thứ nhất của bạn dài hơn, bạn rất phục tùng và có xu hướng hòa nhập.


Bài viết có tham khảo những nguồn sau:

  • https://www.atlasobscura.com/articles/mortons-toe-greek-foot
  • https://podiatrytimeline.wordpress.com/2017/01/09/dudley-j-morton-1927/
  • https://historydaily.org/mortons-toe-history-humanitys-weirdest-symbol-beauty
  • Và do ramaxem bổ sung, tổng hợp, biên soạn.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *